Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010

Nơi đó có một ngày!

Những hân hoan của con trẻ làm đôi mắt hiền từ của Ông giáo già ánh lên niềm hạnh phúc.

 

VTNA chúng tôi đến với các em ở lớp học tình thương  Ấp Tân Lập – Dĩ An  Bình Dương vào một ngày nắng nóng khi nhiều ngã đường đã rộn rã sắc hoa phượng. Hơn 17 năm qua với bao nhiêu thay đổi, song lớp học tình thương ở Ấp Tân Lập này vẫn tồn tại với một mô hình nhiều ý nghĩa. Đó là lớp học dành cho những em có hoàn cảnh thật đặc biệt. Nơi đây, các em đã được trao cơ hội để lớn lên và hòa nhập vào cuộc sống. Tất cả các em  đã tụ tập về đông đủ để nhận quà và chung vui với VTNA cùng các quý mạnh thường quân chúng tôi nhân ngày 1/6 gần kề.

Không chỉ đơn giản là một buổi phát quà mà các em còn được chơi trò chơi, được nghe các anh chị kể chuyện, được ăn món ăn ngon mà các em hằng mong muốn…Tiếng nói, tiếng cười, tiếng hát của các em hòa chung và cất lên thật rộn rã. Bên ngoài thi thoảng có bóng dáng của các bà mẹ, ông bố đang ngó chừng vào xem chương trình của chúng tôi. Quà cuối năm năm nay các em được nhận nào là: Balo, tập sách, bút viết, bánh kẹo và còn có cả một buổi liên hoan cuối năm với những món ăn mà các em ưa thích. Một chút quà nhỏ, một buổi chia tay cuối năm đơn giản nhưng thật ấm áp tình thân.

Host unlimited photos at slide.com for FREE! 

Những phần quà dành cho các em

 

Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Tuyết hướng dẫn các em tập trung

Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Trò chơi bịt mắt đánh mâm thật thú vị

Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Trò ném bóng vào rổ

Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Thời tiết khá nắng nóng nên các em sinh hoạt trong phòng với anh chị

Host unlimited photos at slide.com for FREE!

1,2,3... dzô

Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Chuẩn bị cho các em ăn trưa

(Món ăn do Anh Phương ( CSDE) đảm nhiệm)

 Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Măm măm

Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Để con tự ăn, sao cô ăn của con ( Bé nói)

Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Các anh chị trao quà cho các em trước khi chia tay

Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Ấm áp trong vòng tay.

 

Nhưng có một người còn vui hơn các em, đó là Bác Tư.  Bác vui vì những đứa trẻ nghèo quanh năm theo Bác học chữ, cuối năm học cũng được một ngày vui nhờ những tấm lòng thơm thảo  dù cuộc sống còn bộn bề vất vả . Bác Tư tâm sự: “Vợ chồng tui tuy già nhưng còn đủ sức dạy cho tụi nhỏ. Mình giúp được gì thì cứ giúp vì đó là niềm vui cuối đời của chúng tôi”.

Host unlimited photos at slide.com for FREE!

 

Rời lớp học tình thương, chúng tôi đến với các em ở Trung tâm Nhân Đạo Quê Hương. Dù đã đến đây nhiều lần, nhưng chúng tôi cũng không khỏi chạnh lòng và tự hỏi: “Các em thật sự được sinh ra để sống hay ngẫu nhiên có mặt trên đời chỉ do bố mẹ sau một cơn vui?”… Bằng không sự tồn tại triền miên và vô vọng trong cái cảnh thiếu tình thương và niềm vui  nho nhỏ của chúng làm sao có thể giải thích được?

Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Hai TNV nhí của đoàn vui chơi với các em.

Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE!

 

Phải chăng đấy là "cái nghiệp" của các em và nếu là "nghiệp" thì thượng đế - sau khi trót nhỡ trao "cái nghiệp" ấy cho các em, thượng đế ắt phải ... đau thắt lòng?

 

********************************************

Nhân đây VTNA xin tri ân tấm lòng của Chị Lan, Blogger Phale cùng các quý mạnh thường quân và các anh chị em tình nguyện viên đã cùng chung tay để VTNA thực hiện chương trình này. Danh sách ủng hộ xin được cập nhật tại NhómVTNA trong phần Comment. Một lần nữa xin chân thành cảm ơn và kính chúc toàn thể anh chị em và bạn bè gần xa sức khỏe, sự thành đạt và hạnh phúc.

Mến chào và hẹn gặp lại. Hugs all!

Thứ Hai, 10 tháng 5, 2010

Kế hoạch chương trình NGÀY VUI CỦA EM

 Tháng 6 sẽ có một ngày rất quen thuộc với trẻ em Việt Nam và cả trẻ em thế giới. Vào ngày này các em nhỏ sẽ được nhận quà, được vui chơi, được quây quần bên gia đình, bố mẹ. Thế nhưng, rất nhiều trẻ em chưa bao giờ có khái niệm gì về ngày này, chưa bao giờ các em được vui chơi hoặc được nhận một món quà dù là rất nhỏ. Đó là những em bé lang thang trên các tuyến đường để bán vé số, nhặt phế liệu, là những em bé phải chìa tay xin ăn ở một góc chợ hoặc một khu vui chơi nào đó, cũng có em đang chống chọi với nỗi cô đơn vì không có cha mẹ và cũng có em đang gặm nhấm nỗi buồn vì sự khiếm khuyết của cơ thể….

Tin chắc rằng, trong chúng ta, ai cũng muốn dành thời gian đến với những mảnh đời bất hạnh, với các em thơ… chỉ với mục đích “bỏ công sức ra để “mua” những niềm vui, những nụ cười” và quan trọng hơn là muốn mang đến cho các em một ngày Quốc tế thiếu  nhi thật vui và ý nghĩa. Vậy 1 – 6 năm nay chúng ta sẽ làm gì?

Để góp phần làm dịu bớt nỗi nhọc nhằn, vất vả và sự cô đơn ấy, chúng tôi – Nhóm Vòng Tay Nhân Ái ( VTNA) và các anh chị em, bạn bè gần xa sẽ tổ chức chương trình “NGÀY VUI CỦA EM”, dành cho những trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt tại tỉnh Bình Dương. Ở đó các em sẽ được vui chơi, tặng quà, được chuyện trò, được chia sẻ niềm yêu thương và hạnh phúc cùng chúng ta.

Nội dung chương trình:

                                             

  1. Đối tượng tham dự:

-          50 em có hoàn cảnh khó khăn, trẻ em cơ nhỡ không đủ điều kiện đến trường, đang được vợ chồng Bác Tư dạy học tại lớp học tình thương.

 

  1. Thời gian:

-          Chủ nhật, ngày 23/05/2010

-          Đúng 6 giờ tập trung và xuất phát tại Siêu thị CMC ( 79B Lý Thường Kiệt)

-          7g15 giờ - 7g45: Bố trí nhân sự và trò chơi

-          7g45: tập trung các em và ổn định vị trí

-          8g – 10g30: Chương trình vui chơi cùng các em

-          11g: Cùng các em liên hoan và chia tay

-          12g: Chia tay các em sau đó chúng ta dạo vườn mít nhà Bác Tư và xuất phát về lại Tp.

 

3. Địa điểm tổ chức:

Lớp học tình thương ấp Tân Lập, Xã Đồng Hòa, huyện Dĩ An – Bình Dương.

 

4. Nội dung chính:

a) Tổ chức cho các em chơi các trò chơi

b) Ca nhạc múa hát tự do cùng các em

c) Phát quà cho các em

d) Liên hoan cuối năm cùng các em

 

5. Cần nhân sự hỗ trợ:

-          2 anh chị biết hát các bài hát thiếu nhi

-          1 anh chị có năng khiếu về hài

-          4 anh chị hướng dẫn các em chơi các trò chơi: Nhảy bao bố, bịt mắt đánh mâm, Kẹp bóng bỏ rổ, cạp sắn treo dây….

-          3 anh chị hậu cần: Chuẩn bị thức ăn và nước uống cho các bé

Các anh chị em xem mình có thể đảm nhận 1 hoặc nhiều vai trò thì đăng ký ngay với ban tổ chức để chúng tôi sắp xếp nhân sự nhé. Vui lòng đăng ký tại Blog nhóm VTNA : http://nhomvongtaynhanai.multiply.com. Khi đăng ký xin để lại số điện thoại liên lạc. Để bảo mật số điện thoại của mình anh chị có thể gởi mail hoặc gởi Mes cho chúng tôi. Xin cảm ơn!

 

Để chương trình được diễn ra và đạt kết quả tốt nhất, chúng tôi mong rằng các bạn đã đăng ký tham gia phải chắc chắn và có mặt đúng giờ để cùng VTNA thực hiện chương trình. Chương trình “NGÀY VUI CỦA EM” sẽ thành công tốt đẹp nếu có sự chung tay góp sức của tất cả các bạn và các quý mạnh thường quân.

 

 

Mọi chi tiết xin liên hệ:

 

-          Mỹ Diên : 0907. 255.348 – 0932. 53. 58.77

-          Hồng Nhung: 0907. 233. 679

 

Mọi đóng góp của quý mạnh thường quân và anh chị em bạn bè gần xa được cập nhật tại: VTNA. Một lần nữa xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ban tổ chức

Trân trọng

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

Nhật ký một chuyến đi!

 

Miền Tây được biết đến với những con sông chạy dài xa tít tắp, chiếc cầu khỉ chênh vênh được bắt qua con rạch ngoằn ngoèo. Miền Tây – “tình phù sa tuy đục mà trong” đến một lần rồi say mình trước những dòng sông thương nhớ, những chuyến phà kỷ niệm. Để nhớ, nhớ mãi rồi lại tìm về!

                                            

30/4 vừa qua, sau  những ngày làm việc căng thẳng của anh chị em là một sự kết hợp hài hòa giữa việc đi chia sẻ chút niềm vui với những mảnh đời bất hạnh và cuộc khám phá dài ngày về với mảnh đất mà chúng tôi chưa có dịp đi qua. Cuộc hành trình “cực đã” theo cung đường HCM – Cao Lãnh – An Giang – Châu Đốc – Long Xuyên – Sa Đéc – Vĩnh Long – Cần Thơ  và vòng về thành phố Hồ Chí Minh theo con đường cầu Cần Thơ – Mỹ Thuận tuyệt đẹp.

Đường về Miền Tây bây giờ đã khác xưa lắm rồi, bạn có thể phóng xe lên tới 120km/h với con đường cao tốc từ Bình Chánh tới Trung Lương, nhiều đoạn vượt sông bằng những chuyến phà nhỏ nhưng thú vị.

Ngày đầu tiên: HCM – Cao Lãnh – An Giang

 

 

Thương tình cho đàn em phải chạy bằng xe máy, chị Hương đã mượn được một con ngựa 7 chỗ rất ư là đẹp của Sài Gòn Ford. Sáng sớm 30/4, anh Chinh, người thực hiện “sứ mệnh” của mình phải dậy từ rất sớm. Chúng tôi, ai nấy đều háo hức với cuộc hành trình này dù biết rằng chuyến đi sẽ không vui trọn vẹn do một số anh chị em với lý do khách quan  phải ở nhà.

Chiếc xe 7 chỗ dọc theo tuyến đường Nguyễn Văn Linh ra  Cao Tốc và hướng về Trung Lương, đây là đoạn đường có thể nói là đẹp nhất, thích nhất mà chúng tôi có dịp đi qua.

Bác tài cho dừng chân ở một quán nước ven đường gần Đồng Tháp, mỗi anh chị em chọn một ly đá chanh hay một trái dừa để giải khát và thanh toán hết lượng nước dư trong người ra để tiếp tục cuộc hành trình.

 

Xe lướt qua những chặng đường với những màu xanh ngút ngàn của cây lá, của những vườn cây ăn trái từ nhà người dân. Lâu lâu mở cửa xe ra, gió từ xa thổi tới đưa mùi hương đặc trưng của trái chín lan tỏa khắp xe làm ngất ngây lòng chúng tôi.

Xe dừng nghỉ trưa và tham quan tại khu du lịch Xẻo Quýt. Xẻo Quýt còn là một khu rừng tràm xanh mát chiếm diện tích hơn 10 mẫu Tây, nằm giữa vùng đất trũng có nhiều loại cây: tràm, gáo, sậy, trâm bầu, sen, súng… đặc trưng của Đồng Tháp Mười nguyên sinh, là khu du lịch lý tưởng giới thiệu khi du khách đến thăm Đất Tháp anh hùng.

Với cảnh quan hấp dẫn, không khí trong lành, bữa trưa được dọn ra dưới một ngôi chòi lá, bên trên là những tán cây xanh mát, bên dưới là hồ nước với những chú cá như khoe mình chào đón chúng tôi. Chỉ là những món ăn bình dân miệt vườn: cơm gạo lức với cá rô kho tộ, rau luộc, tôm rim …vậy mà ngon chi lạ. Có lẽ  nhờ nguyên liệu “tại chỗ”  và tươi rói nơi đây thì phải. Vừa ăn, vừa lắng nghe chim hót, vừa ngắm cá bơi lượn cũng là một cái thú khó tìm ở thành phố. Tiếng kêu thân thuộc như kéo chúng tôi về thời thơ ấu đầy ắp tiếng chim cu.

Xe lại tiếp tục len lỏi qua những tán cây 2 bên đường để về với An Giang – nơi quê hương của Phượng – người cùng tham gia với đoàn chúng tôi. Nơi đây khắc khoải trong tôi một nỗi nhớ về vùng đất kỷ niệm mà cách đây 2 năm tôi có dịp ngang qua.

Vào nhà Phượng – một số anh chị đã nằm nghỉ sau cả chặng đường dài, một số còn lại ra vườn để ngắm những đàn cá ba sa – cá diêu hồng… tranh nhau để đớp những cục mồi,  những chùm xoài và mít trái sum sê….Một cảnh tượng hiếm hoi mà nếu không đến Miền Tây, sẽ chẳng bao giờ chúng ta nhìn thấy.

 

 

 

 

 

 

 

Đoàn chúng tôi dừng chân và nghỉ qua đêm tại đây. Sáng sớm chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình.

Ngày thứ 2: An Giang – Châu Đốc –  Long Xuyên – Sa Đéc

Nói đến Châu Đốc – An Giang người ta sẽ nghĩ ngay đến Chùa Bà Chúa xứ, đây là một trọng điểm “hành hương và du lịch” của tỉnh An Giang và của Việt Nam.

Theo truyền tụng trong dân gian thì tượng “Bà” đã có lâu đời. Cách đây khoảng 200 năm, “Bà” được dân địa phương phát hiện và được khiêng từ trên đỉnh núi Sam bằng 12 cô gái đồng trinh, theo như lời dạy của “Bà” qua miệng “ cô đồng”, nên người dân lập miếu để tôn thờ. Các nhà chuyên môn cho biết tượng Bà Chúa được tạo vào khoảng cuối thế kỷ thứ 6 đầu thế kỷ thứ 7, bằng đá son, có giá trị nghệ thuật cao. Khi xưa tượng Bà ngự trên núi Sam gần Pháo Đài. Chứng minh cho điều này là bệ đá Bà ngồi vẫn còn tồn tại. Bệ đá có chiều ngang 1,6m, dài 0.3m, chính giữa có lỗ vuông cạnh 0.34m, loại trầm tích thạch màu xanh đen, hạt nhuyễn. Với linh thiêng hàng năm có hàng triệu người thập phương đến viếng để cầu xin được phúc lành.  Chính vì lẽ đó  mà hôm nay đoàn chúng tôi đã ghé qua nơi này.

 

 

Rời Chùa Bà Châu Đốc, chúng tôi đến với các Cụ và các em tại Trung tâm bảo trợ người già và trẻ em mồ côi tại Châu Đốc, nơi cách đây 2  năm VTNA chúng tôi đã ghé qua.

Trung tâm đang nuôi dưỡng hơn 40 cụ và khoảng 30 em mồ côi. Đến nơi đây chúng tôi chẳng có gì ngoài chút tình mà cả đoàn muốn gởi tới  những mảnh đời. Cái bắt tay, lời dặn dò, cái ánh nhìn như chia sẻ phần nào sự mất mát, nỗi cô đơn mà những mảnh đời nơi đây phải mang chịu. Những cụ năm nào chúng tôi gặp bây giờ như yếu hơn, lời động viên của chúng tôi, sự chia sẻ và những giọt nước mắt của các Cụ làm tôi như xé lòng. Cầu mong lắm sức khỏe và sự thanh thản cho các cụ, cầu mong lắm sẽ có nhiều tấm lòng hảo tâm biết đến nơi này để từng ngày tiếng cười của các  cụ được nhân lên, để cuộc sống những ngày cuối đời các cụ thêm chút niềm vui, sự tin yêu và hy vọng.

Thời gian như nhanh hơn khi chúng tôi đến nơi này, thấm thoắt mà đã đến giờ trưa, chúng tôi tranh thủ lên đường để quay về Sa Đéc – nơi dự định tiền trạm cho chuyến đi sắp tới của VTNA chúng tôi.

Trên chiếc xe 7 chỗ sau hơn một ngày hành trình, lần đầu tiên thiếu tiếng cười nói của chị Fi, thiếu sự hài hước của anh Khanh, thiếu tiếng la hét của chị Hương… quay đầu nhìn lại, ai cũng lim dim ngủ, có lẽ mọi người đã thấm mệt. Anh Chinh cố gắng làm tròn “sứ mệnh” của mình và đã đưa chúng tôi đến ngôi chùa Kim Huệ - Sa Đéc.

Tới đây, tôi và chị Nhung tiếp tục công việc của mình, lên gặp Thầy Nguyên Tấn để bàn kế hoạch cho chương trình từ thiện sắp tới. Các anh chị hình như đã tỉnh ngủ và thực hiện những show hình thật đẹp ( nói tới đây hình như muốn ganh tỵ nè). Cuối cùng thì mọi việc đã xong, trời cũng đã về chiều. Chúng tôi lại tiếp tục lên đường.

 

 

“Bằng mọi giá chúng ta phải đến cầu Cần Thơ”, chị Mai Hương nói. Và thế là, ý nguyện của chúng tôi cũng được thực hiện.

Sau 6 năm thi công với nhiều lần trì hoãn , rồi sự cố…, ngày 24/4/2010, cầu Cần Thơ, cây cầu lớn nhất Đông Nam Á chính thức được thông xe và cũng là lúc những chuyến phà Cần Thơ hoàn thành sứ mệnh cao cả sau gần trăm năm cần mẫn nối đôi bờ sông Hậu.

Xe chạy dọc theo đường dẫn gần 16km để tới cầu, trong lòng chúng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả. Sự cố xảy ra trên chiếc cầu này ngày 26/9 chắc chắn mỗi người khi đi qua đây vẫn không thể nào quên. Sự ra đi của hơn 100 công nhân đã góp phần làm nên những nhịp cầu vươn mình trên sông Hậu để nối liền những đôi bờ. Tên tuổi của họ sẽ mãi gắn với cây cầu, dù đau thương nhưng đã làm nên huyền thoại bi tráng. Ngay trong giờ phút này đây, mắt thì hướng về những nhịp cầu thật đẹp, tay bấm máy hình liên tục nhưng trong đầu lại nhớ tới những ca từ của nhạc sĩ Phú Quang: “kỷ niệm của tôi, dòng sông thành phố/ bạn bè tôi gục ngã dưới chân cầu”. Mỗi người trong chúng ta bất kỳ ai đi trên cây cầu này hãy nhớ, dưới chân cầu bao người con đã ngã xuống. Chuyến xe chúng tôi đi đã qua khỏi 2 nhịp cầu và hình như vẻ đẹp của cây cầu đã làm nước mắt tôi rơi.

 

 

 

 

Chúng tôi rời chiếc cầu Cần Thơ để tìm cho mình một chỗ nghỉ chân sau một ngày thấm mệt. Những ngày lễ, khách sạn tại Cần Thơ không chỗ trống. Tìm mãi, gọi hoài, cuối cùng chúng tôi cũng tìm được một nơi nghỉ chân như ý.  Tắm rửa, cơm tối và tất cả đều nghỉ ngơi sớm để tiếp tục cuộc hành trình ngày hôm sau.

Ngày thứ 3: Cần Thơ – Vĩnh Long – HCM

Chúng tôi bắt đầu với một ngày mới bằng buổi ăn sáng thật lãng mạn bên bờ sông cạnh khách sạn Mỹ Khánh. Sau đó chiếc xe 7 chỗ đưa đoàn tới khu du lịch Mỹ Khánh với ý kiến của chị Fi. Tại đây chúng tôi có một buổi sáng với đầy ắp tiếng cười và show hình tuyệt đẹp.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tranh thủ cơm trưa tại đây và quay về TP cho kịp chuyến tàu. Và chúng tôi đã có một kỳ nghỉ như thế. Nhiều tiếng cười và kỷ niệm