Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2009

Entry buồn cuối năm. Có nhiều lúc...!

 
333 magnify

Có nhiều lúc thèm một mình ngồi khóc

Không cần ai an ủi, vỗ về

Cho nỗi buồn như là giọt nước

Lăn xuống má và trôi đi

Có nhiều lúc thèm gục đầu mà khóc

Quên ngoài kia mưa cũng khóc như mình

Những nỗi buồn đua nhau dồn chật lại

Như là một nỗi tủi thân

Có nhiều lúc thèm được nhìn mình khóc

Nhận ra mình khóc khác ngày xưa

Những va đập in lên màu mắt

Thất bại bao lần vẫn chưa biết mình thua

Thương yêu lắm cuối cùng là ảo ảnh

Em cố giữ cho mình dù chỉ chút lòng tin

Chỉ tiếc rằng không còn một bàn tay cho em vịn

Chỉ tiếc rằng buổi chiều nay em không còn khóc được

Bất chợt một ngày em chẳng còn là em nữa

Gom lá một thời thả rớt cả trời xuân

Bất chợt một ngày em không còn biết khóc

Người có buồn bởi thay đổi trong em

Như mùa đông không bao giờ đến nữa

Ừ... và em sẽ chẳng khóc bao giờ

Bất chợt một ngày anh nhìn em câm lặng

Anh sẽ tin trong đáy mắt em cười

Với những mất mác nhiều hơn thế nữa

Và cho dù ai đó bỏ cuộc chơi

Em không khóc như mùa đông không khóc

Có ai mang những nỗi nhớ của một thời

Bất chợt một ngày em không còn biết khóc

Lệ của người liệu có chảy hay thôi?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét